Rồi một ngày, họ bật khóc... họ khóc không phải vì họ yếu đuối mà là vì sự chịu đựng của một con người đã đi quá giới hạn...
Trước cứ quan niệm,không phải chuyện gì cũng có thể giải quyết bằng nước mắt,khóc là yếu mềm nhưng giờ mới nhận ra rằng đôi khi những giọt nước mắt đó sẽ giúp tôi quên đi những phiền muộn,gột rửa những suy nghĩ vu vơ,lòng nhẹ hơn rất nhiều.Đôi lúc,tôi thèm được như vậy.Thèm được khóc..chỉ đơn giản vậy thôi...:)
Có nhiều lúc thèm được nhìn mình khóc
Nhận ra mình khóc khác ngày xưa
Những va đập in lên màu mắt
Thất bại bao lần vẫn chưa biết mình thua
....................................................
Có một ngày ta chẳng còn biết khóc
Lệ chẳng rơi trên những phím dương cầm.
Zing Blog
Zing Blog


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét