Thứ Năm, 27 tháng 2, 2014

Tôi mơ

In ra - Lưu thành PDF - Gửi qua email
Cho tôi một làn mây trắng, 
Lang thang về trên mái tranh già. 
Cho tôi một cụm rau đắng, 
Để nhai những lúc tôi còn xa nhà.
Có những sự ra đi để tìm một tương lai, có những sự ra đi để tìm một sự thay đổi. Qui chung lại, tất cả đi tìm một điều khác hiện tại. Và đến lúc nào đó ta nhìn lại, rằng ấu thơ đi qua chỉ còn hình bóng cha mẹ già còn lại – bóng đã ngã chiều. Có một cơn mưa bất chợt làm ta nhớ về một làn mây trắng thấp thoáng phía trời xa. Có một tia nắng ngã chiều làm ta nhớ đến một mái tranh già đã ố vàng vì hong khói. Có một buổi cơm trưa văn phòng vội vã làm ta nhớ đến cụm rau đắng ngày nào ta chán chê mỗi bữa. Rồi mơ.

Cho tôi một khoanh bánh tráng, 
Nhăn nhăn tựa như trán mẹ già. 
Cho tôi một hàng cau đón gió 
Lắc lư một buổi chiều cuối thụ 


Một buổi cơm chiều, buồn hắt hiu của những lúc về thăm quê. Chợt nhận ra mẹ già vương nỗi nhọc nhằn đã in hằn trên những vết chân chim. Buồn hiu hắt.
Một giấc ngủ trưa hè, võng đưa đón gió. Có những hàng cau, hàng tre rợp mát đưa ta vào giấc ngủ của ngày xưa, muốn quên đi mát lạnh của văn phòng giữa giờ nghĩ trưa vội vã. Cổ tích xa. Lắc lư buồn.

Tôi mơ một chiều đông giá, 
Thơm thơm nồi cơm với canh cà. 
Liêu xiêu ngọn đèn be bé thân yêụ 
Ở đó gia đình sum vầỵ

Một cơn gió đông của năm nào, ấm áp của tô canh nghi ngút khói khi thành viên đủ đầy. Để rồi, rượt đuổi giữa dòng đời chỉ còn bóng người ngồi lại với nồi cơm khói đen ngày tháng, hơi nóng nhẹ bay - bóng in trên vách, lẻ loi một mình. Ngọn đèn nào le lói giờ thay bằng ánh sáng điện cô đơn. Bóng mờ lắc lư ảnh.
Tôi mơ ngày hè nắng cháy, 
Liu thiu võng đưa dưới thân dừạ 
Bên ao nhà ai nghe như mận chín rơi, 
Con cá nào quậy nước chơị

Một ngày hè nắng cháy qua da, ta dấu mình trong khí lạnh của văn phòng mặc người ngược xuôi. Một ngày cũng từng nắng cháy da, áo bà ba nhuộm mồ hôi mặn nồng, áo vãi sờn vai giọt nước nào mằn mặn rịn áo. Lá dừa đâu xào xạc, võng đưa cuối nhà nghe tiếng trái vườn nhà ai rụng đầy không buồn tranh nhặt. Tiếng nước nào động dưới ao bên cạnh võng đưa. Tuổi đời đi qua, vui sướng dần cạn. Mát lạnh văn phòng bất chợt sao thấy lạ lẫm. Ngày xưa. Xa lạ.
Cho tôi một đêm trăng sáng, 
Mênh mang từng cơn gió dịu dàng. 
Ghi-ta ngồi bên em hát suốt đêm, 
Hạnh phúc trôi thật êm đềm.

Tan sở làm nhìn ra đèn đường soi sáng, tự bao giờ đã quên đi ánh trăng. Ánh trăng miền quê nghèo, có gã trai khờ ôm đàn hát ngồi miên man, lâu lâu lại lên một câu giọng cổ buồn: ai hiểu tình tôi. Tưởng như trăng đã qua đời?
Cho tôi một tuổi thơ ấy, 
Trên con đường xưa lá rụng đầỵ 
Lơ ngơ ngập ngừng trong tay nắm xôi, 
Mùi nước dừa khói baỵ 


Con đường xưa một thời ôi mong nhớ, vấn vương sương rơi trên lá đầu sớm. Cặp đeo sau lưng bước vội trường xa. Rồi lớn khôn…

Tôi mơ một ngày không xa, 
Đưa em về thăm chốn quê nhà. 
Đôi chân trần em khẽ bước thong dong, 
Ngọn gió thơm mùi hương đồng.
Gói gém lại mối tình ngây ngô vụng dại, bước vào đời trong tâm trí đa nghi – yêu điều kiện. Chọn mối tình không phải ngây ngô. Biết như thế lòng không yên tĩnh, biết thế nào vì cũng gọi đó tình yêu. Đem ấu thơ vào trong giấc mộng em, tìm hơi thở hương đồng đâu đánh mất. Để tình không chát chua tính toán.

Tôi mơ một ngày xuân tới, 
Đưa em về thưa với cha mẹ. 
Nghe như hàng dừa xôn xao, 
Ngọn gió xuân, hạnh phúc nào chợt vút caọ 




Đường về không trơn trợt ướt mưa. Tay nắm tay mà sao ngày tháng như ngắn lại. Gió hắt hiu hỏi liệu bàn tay kia có chịu được ngọn gió mặn nồng mồ hôi nơi đây – ngày nắng cháy theo đêm mưa sầu. Đất nghẹn ngào mùi bùn nhão không biết có giữ được gót hồng ở lại với đây không. Thì thôi, hạnh phúc hôm nay để lại. Qua tháng ngày.

Tôi mơ một ngày phơi phới, 
Đi trên cỏ xanh ngút chân trờị 
Mênh mông trời mây cao vút lả lơi, 
Từng cánh diều tuổi thơ ...


Dẫn em đến cánh đồng tuổi thơ anh – diều thả bay cao. Sau đám lá, côn trùng kêu rã rít. Dẫn em vào miền cổ tích của đời anh, nơi cào cào anh thắt từng kỷ niệm để giữ lại một niềm riêng.

Tôi mơ từng đêm mơ mãi, 
Xuân qua hạ sang tới thu vàng. 
Nghe như lòng còn khao khát 
Vạt áo xưa lất phất trong chiều ước mơ 


Giấc mộng đêm hè không vội vã, cứ từ từ chìm sâu. Đâu đó tiếng lòng thôi thổn thức. Một nụ cười nữa hạnh phúc, nữa lắng lo khi đầu quấn lại vầng khăn lệch. Tiếng thở dài đâu đó bên ao. Võng không đưa, làm gió buồn thôi ngưng thôi. Nhìn trăng, trăng cũng gần tàn. Vì một người. Một người đã mãi mãi ra đi.
....
Cho tôi một đêm trăng sáng, 
Cho tôi làn mây trắng dịu dàng. 
Cho tôi một cụm rau đắng để nhai, 
Những lúc chợt thiếu em
5 Cover Thông Điệp: Tôi mơ Cho tôi một làn mây trắng,  Lang thang về trên mái tranh già.  Cho tôi một cụm rau đắng,  Để nhai những lúc tôi còn xa nhà. Có nhữn...

Bài mới nhất:

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

< >